Bài dịch Ielts Reading: Why being bored is stimulating – and useful, too

This most common of emotions is turning out to be more interesting than we thought

Cảm xúc phổ biến nhất này hóa ra thú vị hơn chúng ta tưởng

Thumbnail

Bài dịch Ielts Reading: Why being bored is stimulating – and useful, too

 

This most common of emotions is turning out to be more interesting than we thought

Cảm xúc phổ biến nhất này hóa ra thú vị hơn chúng ta tưởng

A

We all know how it feels – it’s impossible to keep your mind on anything, time stretches out, and all the things you could do seem equally unlikely to make you feel better. But defining boredom so that it can be studied in the lab has proved difficult. For a start, it can include a lot of other mental states, such as frustration, apathy, depression and indifference. There isn’t even agreement over whether boredom is always a low-energy, flat kind of emotion or whether feeling agitated and restless counts as boredom, too. In his book, Boredom: A Lively History, Peter Toohey at the University of Calgary, Canada, compares it to disgust – an emotion that motivates us to stay away from certain situations. ‘If disgust protects humans from infection, boredom may protect them from “infectious” social situations,’ he suggests.

Tất cả chúng ta đều biết buồn chán là cảm giác như thế nào? Bạn không thể để tâm trí vào bất cứ thứ gì, thời gian thì cứ kéo dài ra, tất cả những gì bạn có thể làm dường như không thể giúp bạn cảm thấy tốt hơn. Tuy nhiên, việc xác định nỗi buồn chán để nghiên cứu trong phòng thí nghiệm thì quả là khó. Đầu tiên là nó bao gồm rất nhiều trạng thái tinh thần như buồn bực, tuyệt vọng, hờ hững và thờ ơ. Thậm chí còn chẳng có sự thống nhất liệu buồn chán có phải là một loại cảm xúc buồn tẻ, ít năng lượng hoặc liệu cảm giác bối rối, bồn chồn có được xem là buồn chán. Trong một cuốn sách của Peter Toohey, Boredom: A lively history tại Đại học Calgary, Canada, so sánh nỗi buồn chán với sự chán ghét - một cảm xúc thúc đẩy chúng ta tránh khỏi những tình huống nhất định. Ông ta cho rằng “ Nếu chán ghét giúp con người tránh khỏi sự lây lan, thì buồn chán có lẽ giúp con người tránh khỏi các tình huống xã hội “ lây lan””

B

By asking people about their experiences of boredom, Thomas Goetz and his team at the University of Konstanz in Germany have recently identified five distinct types: indifferent, calibrating, searching, reactant and apathetic. These can be plotted on two axes – one running left to right, which measures low to high arousal, and the other from top to bottom, which measures how positive or negative the feeling is. Intriguingly, Goetz has found that while people experience all kinds of boredom, they tend to specialise in one. Of the five types, the most damaging is ‘reactant’ boredom with its explosive combination of high arousal and negative emotion. The most useful is what Goetz calls ‘indifferent’ boredom: someone isn’t engaged in anything satisfying but still feels relaxed and calm. However, it remains to be seen whether there are any character traits that predict the kind of boredom each of us might be prone to.

 

Bằng cách hỏi mọi người về những trải nghiệm buồn chán của họ Thomas Goetz và nhóm của ông ta tại Đại học Konstanz ở Đức, gần đây đã định ra 5 loại nỗi buồn riêng biệt: thờ ơ, vô định, thấm thía, trốn tránh, lãnh đạm. Những loại này được thể hiện trên đồ thị hai trục ( tung - hoành) - một trục chạy từ trái sang phải để đo lường mức độ kích thích và trục còn lại chạy từ trên xuống dưới để đo lường cảm xúc tiêu cực và tích cực. Ngạc nhiên là Goetz đã phát hiện ra rằng khi con người trải qua đủ loại cảm xúc buồn chán họ có xu hướng nghiêng về một loại nhất định. Trong năm loại trên thì có một loại gây tổn hại nhất đó là loại nỗi buồn trốn tránh với sự hiện diện của sự kết hợp bùng nổ của cảm xúc tiêu cực và kích động cao độ. Loại hữu ích nhất là loại buồn chán thờ ơ. Một số người không tham gia vào bất cứ điều gì để làm thỏa mãn cho bản thân nhưng họ rất thoải mái và nhẹ nhõm. Tuy nhiên, vẫn có những thắc mắc rằng liệu có bất kỳ đặc điểm tính cách nào có thể dự đoán được loại nỗi buồn mà mỗi người chúng ta dễ gặp phải.

C

Psychologist Sandi Mann at the University of Central Lancashire, UK, goes further. ‘All emotions are there for a reason, including boredom,’ she says. Mann has found that being bored makes us more creative. ‘We’re all afraid of being bored but in actual fact it can lead to all kinds of amazing things,’ she says. In experiments published last year, Mann found that people who had been made to feel bored by copying numbers out of the phone book for 15 minutes came up with more creative ideas about how to use a polystyrene cup than a control group. Mann concluded that a passive, boring activity is best for creativity because it allows the mind to wander. In fact, she goes so far as to suggest that we should seek out more boredom in our lives.

Nhà tâm lý học Sandi Mann tại Đại Học Central Lancashire - Anh - nghiên cứu sâu hơn. Bà ấy nói rằng “ Tất cả các loại cảm xúc đều có lý do bao gồm cả nỗi buồn”. Mann đã phát hiện rằng nỗi buồn giúp chúng ta sáng tạo hơn. Bà ấy cho rằng “ Tất cả chúng ta đều sợ buồn nhưng thực tế thì nỗi buồn có thể đưa chúng ta đến nhiều điều thú vị”. Trong các thử nghiệm được công bố năm ngoái, Mann đã phát hiện ra rằng những người bị làm cho buồn chán bằng việc sao chép các con số từ những cuốn danh bạ điện thoại trong vòng 15 phút thì nảy ra nhiều ý tưởng sáng tạo về cách sử dụng một cái cốc polystyrene hơn nhóm đối chứng. Mann kết luận rằng một hoạt động buồn chán, thụ động là tốt nhất cho sự sáng tạo bởi vì nó cho phép đầu óc được lơ đễnh. Thực tế,  bà ấy đi xa đến mức gợi ý rằng chúng ta nên tìm kiếm sự buồn chán hơn trong cuộc sống của mình.

 

D

Psychologist John Eastwood at York University in Toronto, Canada, isn’t convinced. ‘If you are in a state of mind-wandering you are not bored,’ he says. ‘In my view, by definition boredom is an undesirable state.’ That doesn’t necessarily mean that it isn’t adaptive, he adds. ‘Pain is adaptive – if we didn’t have physical pain, bad things would happen to us. Does that mean that we should actively cause pain? No. But even if boredom has evolved to help us survive, it can still be toxic if allowed to fester.’ For Eastwood, the central feature of boredom is a failure to put our ‘attention system’ into gear. This causes an inability to focus on anything, which makes time seem to go painfully slowly. What’s more, your efforts to improve the situation can end up making you feel worse. ‘People try to connect with the world and if they are not successful there’s that frustration and irritability,’ he says. Perhaps most worryingly, says Eastwood, repeatedly failing to engage attention can lead to state where we don’t know what to do any more, and no longer care.

 

Nhà tâm lý học John Eastwood thuộc Đại Học York, Toronto, Canada không bị thuyết phục bởi quan điểm của Maann. “ Nếu tâm trí bạn đang đi lang thang tức là bạn không có buồn chán. Ông ta nói “ Theo quan điểm của tôi, định nghĩa về sự buồn chán là một tình trạng không mong muốn”. Ông ấy nói thêm “ điều đó không nhất thiết phải có nghĩa rằng nó không có tính thích nghi”. “ Nỗi đau có tính thích nghi, nếu chúng ta không đau về thể xác, những điều xấu sẽ xảy đến với chúng ta”. Vậy liệu có phải rằng chúng ta có nên chủ động gây ra nỗi đau? Không. Nhưng thậm chí nếu nỗi buồn tạo ra để giúp chúng ta sống sót thì nó vẫn là độc hại nếu chúng ta bị nó làm cho day dứt. Đối với Eastwood, đặc tính quan trọng của sự buồn chán là làm cho chúng ta không tập trung được. Điều này làm cho chúng ta không thể tập trung vào bất cứ điều gì khiến cho thời gian dường như trôi đi chậm chạp trong đau đớn. Còn gì nữa? Những gì bạn cố gắng làm để cải thiện tình thế lại khiến bạn càng cảm thấy tệ hơn. Ông ta nói “ mọi người đang cố gắng kết nối với thế giới nhưng nếu họ thất bại họ sẽ cảm thấy bực bội và cáu kỉnh”. Eastwood nói có lẽ điều lo lắng nhất là việc liên tục không thu hút được sự chú ý có thể dẫn đến trạng thái chúng ta không biết phải làm gì nữa và không còn quan tâm nữa.

E

Eastwood’s team is now trying to explore why the attention system fails. It’s early days but they think that at least some of it comes down to personality. Boredom proneness has been linked with a variety of traits. People who are motivated by pleasure seem to suffer particularly badly. Other personality traits, such as curiosity, are associated with a high boredom threshold. More evidence that boredom has detrimental effects comes from studies of people who are more or less prone to boredom. It seems those who bore easily face poorer prospects in education, their career and even life in general. But of course, boredom itself cannot kill – it’s the things we do to deal with it that may put us in danger. What can we do to alleviate it before it comes to that? Goetz’s group has one suggestion. Working with teenagers, they found that those who ‘approach’ a boring situation – in other words, see that it’s boring and get stuck in anyway – report less boredom than those who try to avoid it by using snacks, TV or social media for distraction.

Nhóm của Eastwood đang cố gắng khám phá tại sao hệ thống chú ý lại bị thất bại. Còn quá sớm để kết luật nhưng họ nghĩ rằng tối thiểu thì một trong số đó phụ thuộc vào tính cách. Thiên hướng buồn chán được kết nối với nhiều đặc điểm tính cách. Những người được tạo cảm hứng bằng niềm vui dường như bị tổn thương đặc biệt nghiêm trọng. Những đặc điểm tính cách khác như là sự tò mò liên quan đến một ngưỡng buồn chán cao độ. Nhiều bằng chứng cho thấy rằng sự buồn chán có ảnh hưởng có hại đến từ những nghiên cứu về những người ít nhiều có thiên hướng buồn chán. Dường như những người dễ buồn chán phải đối mặt với tương lai mờ mịt về giáo dục, sự nghiệp, thậm chí trong đời sống nói chung. Nhưng dĩ nhiên bản thân buồn chán không thể giết chết chúng ta - mà là những điều mà chúng ta làm để giải quyết nỗi buồn chán mới đặt chúng ta vào tình thế nguy hiểm. Chúng ta phải làm gì để tiết chế những điều đó trước khi chúng đến với chúng ta. Nhóm của Goetz có một đề xuất. Làm việc với các bạn tuổi mới lớn, họ phát hiện ra rằng những người tiếp cận những tình huống buồn chán - hay nói cách khác là thấy rằng nó buồn chán và chìm đắm vào nỗi buồn thì báo cáo rằng họ ít thấy chán hơn những người cố gắng trốn tránh nó bằng cách ăn vặt, xem TV hay mạng xã hội để quên đi nỗi buồn.

F

Psychologist Francoise Wemelsfelder speculates that our over-connected lifestyles might even be a new source of boredom. ‘In modern human society there is a lot of overstimulation but still a lot of problems finding meaning,’ she says. So instead of seeking yet more mental stimulation, perhaps we should leave our phones alone, and use boredom to motivate us to engage with the world in a more meaningful way.

 

Nhà tâm lý học Francoise Wemelsfelder đã suy đoán rằng lối sống siêu kết nối có lẽ là một nguồn cơn mới của sự buồn chán. Bà ấy nói: “ Trong xã hội hiện đại loài người, có rất nhiều thứ gây kích thích quá mức cho chúng ta nhưng vẫn có nhiều vấn đề đang cần tìm ý nghĩa”.  Do vậy thay vì tìm kiếm những động lực tinh thần hơn nữa ( từ việc lướt điện thoại), có lẽ chúng ta nên bỏ điện thoại qua một bên và tận dụng sự buồn chán để thúc đẩy chúng ta tham gia vào thế giới một cách ý nghĩa hơn. (  Nghĩa là thay vì lướt điện thoại cho đỡ chán thì chúng ta có thể bỏ điện thoại sang một bên và cho phép chúng ta nhàn rỗi, buồn chán, suy nghĩ vẩn vơ sẽ giúp cho chúng ta có nhiều ý tưởng sáng tạo hơn và sống ý nghĩa hơn)

 

KẾT NỐI VỚI CHÚNG TÔI

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

DMCA.com Protection Status