Bài Dịch Ielts reading NUTMEG – A VALUABLE SPICE

Bài Dịch chi tiết Ielts reading NUTMEG – A VALUABLE SPICE

Thumbnail

Bài Dịch Ielts reading NUTMEG – A VALUABLE SPICE

 

The nutmeg tree, Myristica fragrans, is a large evergreen tree native to Southeast Asia. Until the late 18th century, it only grew in one place in the world: a small group of islands in the Banda Sea, part of the Moluccas – or Spice Islands – in northeastern Indonesia. The tree is thickly branched with dense foliage of tough, dark green oval leaves, and produces small, yellow, bell-shaped flowers and pale yellow pear-shaped fruits. The fruit is encased in a flesh husk. When the fruit is ripe, this husk splits into two halves along a ridge running the length of the fruit. Inside is a purple-brown shiny seed, 2-3 cm long by about 2 cm across, surrounded by a lacy red or crimson covering called an ‘aril’. These are the sources of the two spices nutmeg and mace, the former being produced from the dried seed and the latter from the aril.

 

Cây nhục đậu khấu, Myristica fragrans, là một cây thường xanh to lớn có nguồn gốc ở khu vực Đông Nam Á. Cho đến cuối thế kỷ 18, nó chỉ phát triển ở một nơi trên thế giới: một nhóm đảo nhỏ ở biển Bansa, một phần của Moluccas hoặc quần đảo Spice ở phía đông bắc Indonesia. Loài cây này phân nhánh dày đặc với những tán lá khỏe, rậm rạp, hình bầu dục màu xanh đậm, cho ra những bông hoa nhỏ hình chuông, màu vàng và những quả hình trái lê màu vàng nhạt. Quả được bọc trong một vỏ khô. Khi quả chín lớp vỏ khô này tách ra thành hai nửa theo một đường gờ chạy dọc theo chiều dài của quả. Bên trong có hạt nhỏ màu nâu tím, dài 2-3cm, ngang khoảng 2cm, được bao bọc bởi một lớp màng ren màu đỏ tươi hoặc đỏ thẩm gọi là aril (là vỏ màng của hạt đậu khấu nằm giữa phần vỏ ngoài và phần vỏ cứng của hạt.). Đây là nguyên vật liệu của hai loại gia vị nhục đậu khấu và bột mace, loại trước được sản xuất từ hạt sấy khô và loại sau là từ lớp vỏ aril.

 

Nutmeg was a highly prized and costly ingredient in European cuisine in the Middle Ages, and was used as a flavouring, medicinal, and preservative agent. Throughout this period, the Arabs were the exclusive importers of the spice to Europe. They sold nutmeg for high prices to merchants based in Venice, but they never revealed the exact location of the source of this extremely valuable commodity. The Arab-Venetian dominance of the trade finally ended in 1512, when the Portuguese reached the Banda Islands and began exploiting its precious resources.

 

Nhục đậu khấu là một nguyên liệu đắt tiền và được đánh giá cao trong ẩm thực Châu Âu ở thời Trung cổ, được sử dụng dùng làm chất bảo quản, thuốc và chất tạo hương liệu. Xuyên suốt thời kỳ này, người Ả rập nhập khẩu độc quyền loại gia vị này vào châu Âu. Họ bán hạt nhục đậu khấu với giá cao cho các thương nhân ở Vince, nhưng họ chưa bao giờ tiết lộ chính xác khu vực của nguồn hàng cực kỳ giá trị này. Sự thống trị thương mại của người Vinece- Ả rập cuối cùng kết thúc vào năm 1512 khi mà người Bồ Đào Nha đã đến Quần đảo Banda và bắt đầu khai thác nguồn nguyên liệu quý giá này.

 

Always in danger of competition from neighbouring Spain, the Portuguese began subcontracting their spice distribution to Dutch traders. Profits began to flow into the Netherlands, and the Dutch commercial fleet swiftly grew into one of the largest in the world. The Dutch quietly gained control of most of the shipping and trading of spices in Northern Europe. Then, in 1580, Portugal fell under Spanish rule, and by the end of the 16th century, the Dutch found themselves locked out of the market. As prices for pepper, nutmeg, and other spices soared across Europe, they decided to fight back.

 

Lúc nào cũng có nguy cơ cạnh tranh từ nước Tây Ban Nha láng giềng, người Bồ Đào Nha bắt đầu ký hợp đồng thầu phân phối gia vị với các thương nhân người Hà Lan. Lợi nhuận bắt đầu đổ vào Hà Lan và đội tàu thương mại Hà Lan nhanh chóng phát triển thành một trong những đội tàu lớn nhất thế giới. Người Hà Lan lặng lẽ dành quyền kiểm soát hầu hết các giao dịch vận chuyển và thương mại gia vị ở Bắc Âu. Sau đó vào năm 1580, Bồ Đào nha bị người Tây ban Nha thống trị, vào cuối thế kỷ 16 người Hà Lan đã đã nhận ra mình bị loại bỏ khỏi thị trường. Khi giá tiêu, hạt đậu khấu và các loại gia vị khác tăng vọt ở châu Âu, họ quyết tâm chống lại.

 

In 1602, Dutch merchants founded the VOC, a trading corporation better known as the Dutch East India Company. By 1617, the VOC was the richest commercial operation in the world. The company had 50,000 employees worldwide, with a private army of 30,000 men and a fleet of 200 ships. At the same time, thousands of people across Europe were dying of the plague, a highly contagious and deadly disease. Doctors were desperate for a way to stop the spread of this disease, and they decided nutmeg held the cure. Everybody wanted nutmeg, and many were willing to spare no expense to have it. Nutmeg bought for a few pennies in Indonesia could be sold for 68,000 times its original cost on the streets of London. The only problem was the short supply. And that’s where the Dutch found their opportunity.

 

Vào năm 1602, thương nhân người Hà Lan đã thành lập VOC, một tập đoàn thương mại được biết đến nhiều hơn với cái tên Công ty Đông Ấn Hà Lan. Vào năm 1617, VOC là tổ chức thương mại giàu nhất thế giới. Công ty có 50.000 nhân viên khắp thế giời, với quân đội tư nhân 30.000 người và một đội tàu gồm 200 chiếc. Cùng lúc đó, hàng ngàn người khắp châu Âu bị chết vì dịch bệnh, một căn bệnh dễ lây nhiễm và gây chết người. Các bác sĩ không tìm ra cách ngăn chặn sự lây lan của dịch bệnh, và họ quyết định dùng hạt đậu khấu để chữa bệnh. Ai cũng muốn có hạt đậu khấu, và nhiều người sẵn sàng không tiếc tiền để mua nó. Hạt đậu khấu được mua với giá vài xu ờ Indonesia có thể được bán gấp 68.000 lần giá gốc ở ngoài đường phố London. Vấn đề duy nhất là nguồn cung bị thiếu hụt. Và đó là nơi mà người Hà Lan đã tìm thấy cơ hội của họ.

 

The Banda Islands were ruled by local sultans who insisted on maintaining a neutral trading policy towards foreign powers. This allowed them to avoid the presence of Portuguese or Spanish troops on their soil, but it also left them unprotected from other invaders. In 1621, the Dutch arrived and took over. Once securely in control of the Bandas, the Dutch went to work protecting their new investment. They concentrated all nutmeg production into a few easily guarded areas, uprooting and destroying any trees outside the plantation zones. Anyone caught growing a nutmeg seedling or carrying seeds without the proper authority was severely punished. In addition, all exported nutmeg was covered with lime to make sure there was no chance a fertile seed which could be grown elsewhere would leave the islands. There was only one obstacle to Dutch domination. One of the Banda Islands, a sliver of land called Run, only 3 km long by less than 1 km wide, was under the control of the British. After decades of fighting for control of this tiny island, the Dutch and British arrived at a compromise settlement, the Treaty of Breda, in 1667. Intent on securing their hold over every nutmeg-producing island, the Dutch offered a trade: if the British would give them the island of Run, they would in turn give Britain a distant and much less valuable island in North America. The British agreed. That other island was Manhattan, which is how New Amsterdam became New York. The Dutch now had a monopoly over the nutmeg trade which would last for another century.

Quần đảo Banda được cai trị bởi các quốc vương những người kiên quyết duy trì một chính sách thương mại ôn hòa đối với các cường quốc ngoại quốc. Điều này tránh được sự có mặt của đội quân Tây ban nha và Bồ đào nha trên vùng đất của họ nhưng nó cũng khiến cho họ không tránh khỏi những kẻ xâm chiếm khác. Năm 1621 người Hà Lan đã đến và tiếp quản vùng đất. Một khi kiểm soát được Badas một cách chắc chắn, người Hà Lan tiếp tục công cuộc bảo vệ mục đầu tư mới của họ. Họ tập trung toàn bộ sản lượng hạt đậu khấu vào một vài khu vực được canh giữ an toàn, nhổ bỏ và phá hủy bất kỳ cây nào mọc ngoài đồn điền. Bất kỳ ai bị bắt gặp gieo hạt hoặc mang theo hạt đậu khấu bất hợp pháp sẽ bị phạt nghiêm trọng. Ngoài ra, tất cả các hạt đậu khấu xuất khẩu được phủ một lớp vôi để đảm bảo không có một hạt nào rời khỏi hòn đảo mà có khả năng mọc thành cây ở những nơi khác. Có một sự trở ngại duy nhất đối với sự thống trị của Hà Lan.Một trong những quần đảo Bandas, một mãnh đất gọi là Run với độ dài chỉ 3km và rộng dưới 1km, đang chịu sự kiểm soát của nước Anh. Sau những thập kỷ đấu tranh giành quyền kiểm soát hàng đảo nhỏ này người Hà Lan và người Anh đã đi đến một thỏa hiệp hòa giải the Treaty of Breda vào năm 1667. Với ý định đảm bảo sự nắm giữ mọi hòn đảo sản xuất hạt đậu khấu, người Hà Lan đưa ra một giao dịch: Nếu người Anh muốn giao cho họ hòn đảo Run, đổi lại họ sẽ đưa cho người Anh một hòn đảo xa xôi và ít giá trị hơn nhiều ở Bắc Mỹ. Người Anh đã đồng ý. Hòn đảo đó là Manhattan nơi mà New Amsterdam trở thành New York. Người Hà Lan ngày nay đã là một nhà độc quyền trong buôn bán hạt đậu khấu và sẽ kéo dài thêm một thế kỷ nữa.

Then, in 1770, a Frenchman named Pierre Poivre successfully smuggled nutmeg plants to safety in Mauritius, an island off the coast of Africa. Some of these were later exported to the Caribbean where they thrived, especially on the island of Grenada. Next, in 1778, a volcanic eruption in the Banda region caused a tsunami that wiped out half the nutmeg groves. Finally, in 1809, the British returned to Indonesia and seized the Banda Islands by force. They returned the islands to the Dutch in 1817, but not before transplanting hundreds of nutmeg seedlings to plantations in several locations across southern Asia. The Dutch nutmeg monopoly was over.

Today, nutmeg is grown in Indonesia, the Caribbean, India, Malaysia, Papua New Guinea, and Sri Lanka, and world nutmeg production is estimated to average between 10,000 and 12,000 tonnes per year.

Sau đó vào năm 1770, Một người Pháp tên là Pierre Poivre đã mang lén thành công cây nhục đậu khấu đến nơi an toàn ở Mauritius, một hòn đảo ngoài khơi châu Phi. Một số sau này được xuất khẩu đến vùng Caribbean nơi mà chúng phát triển mạnh đặc biệt là trên hòn đảo Grenada. Tiếp đến là vào năm 1778, một vụ phun trào núi lửa ở Bansa gây ra sóng thần càng quét một nửa rừng nhục đậu khấu. Cuối cùng vào năm 1809 người Anh đã quay trở lại Indonesia và dùng vũ lực để chiếm lấy quần đảo Bandas. Họ hoàn trả cho Indonesia vào năm 1818 sau khi cấy ghép hàng trăm cây nhục đậu khấu con đến những đồn điền ở vài khu vực khắp Nam Á. Sự độc quyền hạt đậu khấu của người Hà Lan đã qua đi. Ngày nay, hạt đậu khấu được trồng ở Indonesia, vùng Caribe, Ấn độ, Malaysia, Papua New Guinea và Srilanka, và sản lượng hạt đậu khấu trên toàn thế giới được dự đoán trung bình khoảng 10.000 đến 12.000 tấn mỗi năm

 

KẾT NỐI VỚI CHÚNG TÔI

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

DMCA.com Protection Status